Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (ĐỖ VĂN BÌNH)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Cau_doi_xuan.swf 18Cautruccuatai.jpg Anacircu21.gif Quan_sat_ben_trong_co_the_dong_vat_nguyen_sinh__KHOI_7_ifVIDEOCLIP_VIDEOCLIPendif__TAI_NGUYEN__Goc_sinh_hoc_cua_em.flv Thi_nghiem_CM_vai_tro_cua_CO2_voi_QH.swf THO_TINH_76.jpg THO_TINH_75.jpg THO_TINH_74.jpg THO_TINH_73.jpg THO_TINH_72.jpg THO_TINH_71.jpg THO_TINH_70.jpg THO_TINH_69.jpg THO_TINH_68.jpg THO_TINH_67.jpg THO_TINH_66.jpg THO_TINH_65.jpg THO_TINH_64.jpg THO_TINH_63.jpg THO_TINH_62.jpg

    VĂN BẢN GIÁO DỤC

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    WISDOM QUOTES

    MEANING OF FAMILY السلام عليكم... هل تعرفوون ما معنى كلمة family وما بداخل هذه الكلمه العظيمه ...!! Do you really understand what is behind the word family It gave me a shock when I knew the answer..!! هل تعرفون ما وراء سر كلمة family اعطتني شعور رائع حين عرفت المعنى ...!! Here Is The Answer .......... FAMILY هنا الاجابه العظيمه لكلمة .. FAMILY F = Father A= And M = Mother I = I L = Love Y = You وتركيب معنى كلمة family هو الاتي...!! father and mother I love you أمي و أبي أنا أحبكــم .....!! Because you loved me For all those times you stood by me لأجل كل الأوقات التي ساندتني For all the truth that you made me see ولأجل كل الحقائق التي ساعدتني لآراها For all the joy you brought to my life لأجل السعادة التي حققتها لي For all the wrong that you made right لأجل كل الخطأ الذب صححته لي For every dream you made come true لأجل كل حلم يمكن أن يتحقق For all the love I found in you لأجل كل الحب الذي وجدته عندك I'll be forever thankful baby سأكون وإلى الأبد طفلة شاكرة You're the one who held me up أنت الشخص الذي وقف معي Never let me fall لا تدعني أسقط ثانية You're the one who saw me أنت الوحيد الذي رآني through through it all من بين الجميع You were my strength when I was weak كنت قوتي عندما أكون ضعيفة You were my voice when I couldn't speak كنت صوتي عندما لم أستطع الكلام You were my eyes when I couldn't see كنت عيناي عندما لم أستطع النظر You saw the best there was in me شاهدت أفضل ما كان بي Lifted me up when I couldn't reach ساعدتني على النهوض عندما لم أستطع الوصول You gave me faith 'coz you believed منحتني الإيمان الذي تعتقده مفيد I'm everything I am أنا كل شيء Because you loved me لأنك أحببتني You gave me wings and made me fly أعطيتني أجنحة لكي أطير You touched my hand I could touch the sky أمسكت يداي لأستطيع أن ألمس السماء I lost my faith, you gave it back to me منحتني الأمل عندما فقدته You said no star was out of reach قلت أن سنصل النجوم You stood by me and I stood tall وقفت قربي وقفت.. I had your love I had it all وأحببت وملكت حبك I'm grateful for each day you gave me أنا شاكرة لكل الأيام التي منحتني إياها Maybe I don't know that much ربما لم أكن أعرف الكثير But I know this much is true ولكن أعرف أن هذا حقيقة I was blessed because I was loved by you أنا مباركة لأني أحببتك You were my strength when I was weak كنت قوتي عندما كنت ضعيفة You were my voice when I couldn't speak كنت صوتي عندما لم أستطع الكلام You were my eyes when I couldn't see كنت عيناي عندما لم أستطع النظر You saw the best there was in me شاهدت أفضل ما أملكه Lifted me up when I couldn't reach ساعدتني للنهوض عندما لم أستطع الوصول You gave me faith 'coz you believed منحتني الإيمان الذي تعتقده I'm everything I am أنا كل شيء Because you loved me لأنك أحببتني You were always there for me كنت دائما هناك لأجلي The tender wind that carried me الريح اللطيف الذي حملني A light in the dark shining your love into my life الضوء الذي أنار ظلمة حياتي You've been my inspiration كنت إلهامي Through the lies you were the truth بالرغم من الأكاذيب ..كنت الحقيقة My world is a better place because of you عالمي هو أفضل مكان لأنك فيه You were my strength when I was weak كنت قوتي عندما كنت ضعيفة You were my voice when I couldn't speak كنت صوتي عندما لم أستطع الكلام You were my eyes when I couldn't see كنت عيناي عندما لم أستطع النظر You saw the best there was in me شاهدت أفضل شيء بي Lifted me up when I couldn't reach ساعدتني على النهوض عندما لم أستطع الوصول You gave me faith 'coz you believed منحتني الإيمان الذي تعتقده I'm everything I am أنا كل شيء Because you loved me لأنك أحببتني I’VE LEARNED I've Learned... that it's those small daily happenings... that make life so spectacular... I've Learned... that a SMILE:) is an inexpensive way... to improve your looks:) I've Learned... that I can always pray for someone... when I don't have the strength to help him in some other way:) I've Learned... that the Lord didn't do it all in one day... What makes me think I can? I've Learned... that no one is perfect... until you learn to care for them:) EVERY THING Everything Every new beginning Comes from some beginning end, Every time you kill me, I am born again. Every time you close that door, Another door is opened. And every time you say goodbye, A different world is spoken. Every time you look at me, My back is facing you, And every time you ask to see me, I’ll have something else to do. Every time I join your game, You’re not playing fair. And every time I really love you, I pretended that I don’t care… WHY GOD GAVE US FRIENDS? GOD Knew That Everyone Needs Companionship And Cheer, He Knew That People Need Someone Whose Thoughts Are Always Near. He Knew They Need Someone Kind To Lend A Helping Hand. Someone To Gladly Take The Time To Care And Understand. GOD Knew That We All Need Someone To Share Each Happy Day, To Be A Source Of Courage When Troubles Come Our Way. Someone To Be True To Us, Whether Near Or Far Apart. Someone Whose Love We'll Always Hold And Treasure In Our Hearts. That's Why God Gave Us Friends AN ENGEL KISS An Angel kissed my tears away today when I was sad. I wasn't feeling quite myself my day had been so bad. I felt a warmth brush by me that quickly dried my tears; A gentle,kind, and loving touch that seemed to hold me near. Immediately, I felt so much better and the day seemed brighter, too. I guess that's just the way you feel when an Angel comforts you. WHAT IS SUCCESS What is success To laugh often and much; To win the respect of intelligent people and the affection of children; To earn the appreciation of honest critics and endure the betrayal of false friends; To appreciate beauty; To find the best in others; To leave the world a bit better, whether by a healthy child, a garden patch or a redeemed social condition; To know even one life has breathed easier because you have lived; This is to have succeeded. LOVE IS MORE THICKER THAN FORGET Love is more thicker than forget More thinner than recall More seldom than a wave is wet More frequent than to fail It is most mad and moonly And less it shall unbe Than all the sea which only Is deeper than the sea Love is less always than to win Less never than alive Less bigger than the least begin Less littler than forgive It is most sane and sunly And more it cannot die Than all the sky which only Is higher than the sky WHATEVER Whatever your cross, whatever your pain, there will always be sunshine, After the rain.... Perhaps you may stumble, perhaps even fall, But God's always ready, To answer your call ... He knows every heartache, sees every tear, IF I COULD “If I could have just one wish It would be just for you Let you may find the one true love That's meant for only you If I could only wipe those tears If it is just a long ago But even I can see the stars Sharing these tears for you...” Shyne Mailig I might have to wait, I’ll never give up I guess it’s half timing, and the other’s half luck Wherever you are, whenever it’s right You’ll come out of nowhere and into my life TREES BY JOYCE KILMER (1886 – 1918) I think I shall never see A poem lovely as a tree A tree whose hungry mouth is prest Against the earth’s sweet flowing breast A tree that looks at God all day And lifts her leafy arms to pray; A tree that may in Summer wear A nest of robins in her hair; Upon whose bosom snow has lain; Who intimately lives with rain Poems are made by fools like me But only God can make a tree. “Trees” was originally published in Trees and Other Poems, Joyce Kilmer, New York, George H. Doran company 1914. COMMENTS: Reading the poem, I myself know that God is the one who can make the most wonderful creatures of all. Though we know that poems are among the most lovely products of man, and that poems are the emotions of man. Trees, in most people’s eyes, are simple creatures, but through the poems we know clearly that trees are living things that can support other lives. To sum up, it is God who create and support lives and the most wonderful things, and in God we all trust. And sometimes when we touch The honesty's too much And I have to close my eyes and hide ... I wanna hold you til I die Til we both break down and cry I wanna hold you till the fear in me subsides

    Chào mừng quý vị đến với website của Nhà Giáo Đỗ Văn Bình - GV trường THPT Liễn Sơn, Lập Thạch, Vĩnh Phúc - "KẾT NỐI TƯ DUY, CHIA SẺ KINH NGHIỆM, HOÀN THIỆN BẢN THÂN, TỐT HÓA CÔNG VIỆC, CUỘC SỐNG VÀ XÃ HỘI"

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > BÀI VIẾT > Chia sẻ kinh nghiệm >

    TẢN VĂN 40

    PHAN CHÂU TRINH

    Phan Châu Trinh sinh ngày 9 tháng 9 năm 1872[1], người làng Tây Lộc, huyện Tiên Phước, phủ Tam Kỳ (nay thuộc xã Tam Lộc, huyện Phú Ninh), tỉnh Quảng Nam.

    Cha ông là Phan Văn Bình, làm chức Quản cơ sơn phòng, sau tham gia phong trào Cần Vương trong tỉnh, làm Chuyển vận sứ đồn A Bá (Tiên Phước) phụ trách việc quân lương. Mẹ ông là Lê thị Trung (Chung ?), con gái nhà vọng tộc, thông thạo chữ Hán, ở làng Phú Lâm, huyện Tiên Phước.

    Năm Phan Châu Trinh lên 6 tuổi, thì mẹ mất. Quê nhà lại bị quân Pháp đốt cháy, nên ông phải theo cha, được cha dạy chữ và dạy võ, Sau khi cha mất (bị thủ lĩnh Nguyễn Duy Hiệu sai người chết ngày 15 tháng 6 năm 1886, vì ngờ ông mưu phản[2]), ông trở về quê sống với anh là Phan Văn Cừ và tiếp tục đi học. Ông nổi tiếng học giỏi, năm 27 tuổi, được tuyển vào trường tỉnh và học chung với Trần Quý CápHuỳnh Thúc Kháng.

    Khoa Canh Tý (1900), Phan Châu Trinh đỗ cử nhân thứ ba ở trường Thừa Thiên. Năm sau (1901) triều đình mở ân khoa, ông đỗ phó bảng (đồng khoa với tiến sĩ Ngô Đức Kế và phó bảng Nguyễn Sinh Sắc). Khoảng thời gian này, người anh cả mất nên Phan Chu Trinh về để tang, ở nhà dạy học đến năm Qúy Mão (1903)thì được bổ làm Thừa biện Bộ Lễ.

    [] Vào Nam, ra Bắc, sang Nhật

    Sau khi chán cảnh quan trường. tiếp xúc với nhiều người có tư tưởng canh tân và đọc được các tân thư[3], năm 1905, ông từ quan, rồi cùng với hai bạn học là Trần Quý CápHuỳnh Thúc Kháng (cả hai đều mới đỗ tiến sĩ năm 1904) làm một cuộc Nam du, với mục đích xem xét dân tình, sĩ khí và tìm bạn đồng chí hướng.

    Đến Bình Định, gặp kỳ khảo hạch thường niên của tỉnh, ba ông lẩn vào các khóa sinh. Vào trường thi, Phan Châu Trinh làm một bài thơ, còn hai bạn thì làm chung một bài phú. Cả ba đều ký tên giả là Đào Mộng Giác. Nội dung bài không theo đầu đề, mà chỉ kêu gọi sĩ tử đang đắm đuối trong khoa trường và danh lợi, hãy tỉnh dậy lo giải phóng giống nòi khỏi cảnh lao lung[4]

    Các tỉnh quan Nam triều hoảng sợ, đem bài trình cho viên Công sứ Pháp, đồng thời ra lệnh truy tìm tác giả, nhưng ba ông đã rời khỏi Bình Định, tiếp tục đi vào các tỉnh phía Nam Trung Kỳ. Trên đường đi, ba ông lần lượt kết giao với Trương Gia Mô, Hồ Tá Bang, Nguyễn Hiệt Chi và hai con trai của danh sĩ Nguyễn ThôngNguyễn Trọng Lội, Nguyễn Quý Anh.

    Sau cuộc Nam du, Phan Châu Trinh ra Nghệ - Tĩnh, Thanh Hóa, Hà Nội để gặp gỡ và hội ý với các sĩ phu tiến bộ, rồi lên căn cứ Đề Thám quan sát tình hình, nhưng thấy khó có thể tồn tại lâu dài[5].

    Năm 1906, ông bí mật sang Quảng Đông (Trung Quốc) gặp Phan Bội Châu, trao đổi ý kiến rồi cùng sang Nhật Bản, tiếp xúc với nhiều nhà chính trị tại đây (trong số đó có Lương Khải Siêu) và xem xét công cuộc duy tân của xứ sở này[6].

    [] Phát động phong trào Duy Tân

    Mùa hè năm 1906, Phan Châu Trinh về nước. Việc làm đầu tiên là gửi một bức chữ Hán (quen gọi là Đầu Pháp chính phủ thư) cho Toàn quyền Jean Beau vạch trần chế độ phong kiến thối nát, yêu cầu nhà cầm quyền Pháp phải thay đổi thái độ đối với sĩ dân nước Việt và sửa đổi chính sách cai trị để giúp nhân dân Việt từng bước tiến lên văn minh.

    Sau đó, với phương châm “tự lực khai hóa” và tư tưởng dân quyền, Phan Châu Trinh cùng Huỳnh Thúc Kháng, Trần Quý Cáp đi khắp tỉnh Quảng Nam và các tỉnh lân cận để vận động cuộc duy tân. Khẩu hiệu của phong trào lúc bấy giờ là: Chấn dân khí, khai dân trí, hậu dân sinh. Phương thức hoạt động của phong trào là bất bạo động, công khai hoạt động nhằm khai hóa dân tộc, cải cách trên mọi lãnh vực, khuyến khích giáo dục bỏ lối học từ chương, phát động phong trào học Quốc ngữ, mở mang công thương nghiệp, chấn hưng công nghệ, bỏ mê tín dị đoan, kêu goị cắt tóc ngắn, cắt ngắn móng tay,... Thời gian này, ông viết bài Tỉnh quốc hồn ca, kêu gọi mọi người duy tân theo hướng dân chủ tư sản như vừa lược kể[5].

    Hưởng ứng, ở Quảng Nam và các tỉnh lân cận, nhiều trường học, thư xã, thương hội, hội nghề nghiệp...lần lượt được lập ra.

    Tháng 7 năm 1907, Phan Châu Trinh nhận lời mời ra Hà Nội tham gia diễn giảng mỗi tháng 2 kỳ ở Đông Kinh nghĩa thục.

    [] Bị giam lần thứ nhất

    Tháng 3 năm 1908, phong trào chống sưu thuế Trung Kỳ nổ ra, và bị nhà cầm quyền Pháp sai quân đi đàn áp dữ dội. Phan Châu Trinh cùng nhiều thành viên trong phong trào Duy Tân bị đối phương buộc tội là đã khởi xướng nên đều bị bắt[7]

    Phan Châu Trinh bị bắt ở Hà Nội, giải về Huế. Tòa Khâm sứ Huế và Nam triều đều muốn khép ông vào tội chết. Nhưng nhờ sự can thiệp của những người Pháp có thiện chí và những đại diện của Hội Nhân quyền tại Hà Nội, họ buộc lòng phải kết ông án “trảm giam hậu, lưu tam thiên lý, ngộ xá bất nguyên”(nghĩa là chém nhưng giam lại, đày xa ba ngàn dặm, gặp ân xá cũng không cho về), rồi đày đi Côn Lôn ngày 4 tháng 4 năm 1908.

    Nhờ dư luận trong nước và nhờ có sự vận động của Hội Nhân quyền ngay trên đất Pháp, đầu mùa hè năm 1910, Thống đốc Nam Kỳ theo lệnh của Toàn quyền Đông Dương ra Côn Lôn thẩm vấn riêng Phan Châu Trinh. Tháng 8 năm đó, ông được đưa về đất liền. Tại Sài Gòn, một hội đồng xử lại bản án cho ông được ân xá, nhưng buộc xuống Mỹ Tho chịu quản thúc. Ở đây, ông làm nhiều bài thơ về các nhân vật tên tuổi của Nam Bộ.

    Bởi không hoạt động gì được, ông viết thư cho Toàn quyền Đông Dương đòi được sang Pháp hoặc trở lại Côn Lôn, nhất định không chịu cảnh bị giam lỏng ở Mỹ Tho nữa. Vì vậy, nhân có nghị định ngày 31 tháng 10 năm 1908 của chính phủ Pháp về việc lập một nhóm giảng dạy tiếng Hán tại Pháp, năm 1911, chính quyền Đông Dương cử một đoàn giáo dục Đông Dương sang Pháp, có cả Phan Châu Trinh và con trai là Phan Châu Dật (1897-1921).

    [] Sang Pháp, bị giam lần thứ hai

    Sang Pháp, việc đầu tiên của ông là đưa cho Hội Nhân quyền Pháp bản điều trần về vụ trấn áp những người dân chống sưu thuế tại Trung Kỳ năm 1908 (thường gọi là Trung Kỳ dân biến thủy mạt ký).

    Sau đó, ông còn lên tiếng tố cáo tình trạng các tù nhân ở Côn Lôn bị đối xử tồi tệ, và nhờ Liên minh cầm quyền, Đảng xã hội Pháp can thiệp nhằm giảm án cho các đồng chí của mình. Ông cũng đã tiếp xúc nhiều lần với những nhân vật cao cấp ở Bộ Thuộc địa, với Albert Saurraut (sắp sang nhậm chức Tòn quyền Đông Dương) để đưa ra những dự án cải tổ nền chính trị ở Việt Nam nhưng không có kết quả, vì lúc này thế lực của thực dân hãy còn đang mạnh. Trong khoản thời gian này, ông viết Pháp-Việt liên hiệp hậu chi Tân Việt Nam.

    Ngày 28 tháng 7 năm 1914, ÁoHung tuyên chiến với Serbia, mở màn cho Chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Sau đó, ngày 3 tháng 8, Đức tuyên chiến với Pháp. Nhân cơ hội này, nhà cầm quyền thủ đô Paris (Pháp) gọi Phan Châu Trinh và Phan Văn Trường (là một luật sư, một nhà báo yêu nước người Việt) đi lính, nhưng hai ông phản đối[8]. Mấy tháng sau, họ vu cho hai ông là gián điệp của Đức để rồi bắt giam Phan Văn Tường bị giam ở lao Cherchemidi và Phan Châu Trinh bị giam ngục Santé Prison de la Santé kể từ tháng 9 năm 1914. Ông vào tù thì bị tước ngay trợ cấp, con ông mất học bổng, phải vừa học vừa làm. Cũng trong năm này, vợ ông[9] qua đời ở quê nhà ngày 12 tháng 5 năm 1914.

    Tháng 7 năm 1915, vì không đủ bằng chứng buộc tội, họ phải trả tự do cho hai ông sau nhiều tháng giam giữ. Trong tù, ông soạn Santé thi tập (hơn 200 bài).

    Ra tù, Phan Châu Trinh học nghề rửa ảnh rồi làm thuê cho các hiệu chụp ảnh để kiếm sống. Trong hoàn cảnh chiến tranh, giá sinh hoạt đắt đỏ, cảnh ngộ của hai cha con rất đỗi cơ cực. Chẳng lâu sau, Phan Châu Dật phải bỏ học về nước vì bị lao ruột và qua đời tại Huế ngày 14 tháng 02 năm 1921. Sau đó, thi hài ông được đem về an táng cạnh mộ mẹ tại Tây Lộc (Tiên Phước, Quảng Nam).

    Ngày 19 tháng 6 năm 1919, Phan Châu Trinh cùng với Phan Văn Trường, Nguyễn Thế TruyềnNguyễn Tất Thành soạn bản "Yêu sách của nhân dân An Nam" gửi cho Hội nghị Versailles, ký tên chung là "Nguyễn Ái Quốc", và đã gây được tiếng vang.

    Năm 1922 khi vua Khải Định sang Pháp dự đấu xảo Marseille, ông viết một bức thư dài buộc tội vua Khải Định 7 điều và khuyên vua về nước gấp, đừng làm nhục quốc thể (quen gọi là Thất Điều Trần hay Thư Thất Điều). Cũng trong năm này, ông viết bài Tỉnh Quốc hồn ca mới. Xuyên suốt tác phẩm này vẫn là một đường lối cải cách dân chủ, vẫn là thực trạng tăm tối của xã hội thực dân phong kiến và những thủ đoạn tàn bạo của chính sách thuộc địa ở Việt Nam.

    Thấy hoạt động ở Pháp không thu được kết quả gì, đã nhiều lần Phan Châu Trinh xin nước, nhưng đến năm 1925, khi sức khỏe ông đã suy yếu, mới được nhà cầm quyền chấp thuận. Khoảng thời gian này, ông viết cuốn Đông Dương chính trị luận.

    [] Về nước rồi qua đời

    Mộ Phan Chu Trinh tại Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh

    Ngày 29 tháng 5 năm 1925, Phan Châu Trinh cùng nhà cách mạng trẻ Nguyễn An Ninh (1900 - 1943) xuống tàu rời nước Pháp, đến ngày 26 tháng 6 cùng năm thì về tới Sài Gòn. Sau đó, ông Ninh đưa Phan Chu Trinh về thẳng khách sạn Chiêu Nam Lầu (tại nhà số 49, đường Nguyễn Huệ ngày nay) của Nguyễn An Khương (cha ông Ninh và là một thành viên của phong trào Duy TânNam Kỳ). Ở đây mấy ngày, thì Phan Châu Trinh được về nhà riêng của ông Khương ở Mỹ Hòa (nay thuộc [quận [Hốc Môn]], Thành phố Hồ Chí Minh) để tiện việc tiếp đón bạn bè đến thăm và trao đổi công việc, đồng thời cũng để tiện cho Nguyễn An Cư (chú của ông Ninh, một lương y nổi tiếng) chăm sóc sức khoẻ.

    Tuy bị bệnh nhưng Phan Chu Trinh cố gắng diễn thuyết thêm hai đề tài là Ðạo đức và luân lý Đông Tây, Quân trị chủ nghiã và dân trị chủ nghĩa. Hai bài này đã có tác động không nhỏ đến thế hệ trẻ tại Sài Gòn, trong đó có Tạ Thu Thâu (1906-1945).

    Đang lúc Phan Chu Trinh nằm trên giường bệnh, thì hay tin Nguyễn An Ninh vừa bị mật thám Pháp đến vây bắt tại nhà vào lúc 11 giờ 30 trưa ngày 24 tháng 3 năm 1926. Ngay đêm hôm đó, lúc 21 giờ 30, Phan Chu Trinh trút hơi thở cuối cùng tại khách sạn Chiêu Nam Lầu, và được đem quàn tại nhà số 54 đường Pellerin (nhà của Huỳnh Đình Điển, nay là đường Nguyễn Thị Minh Khai - tức đường Pasteur trước 1975).

    Một Ủy ban tổ chức lễ quốc táng nhà yêu nước Phan Chu Trinh đã được hình thành ngay trong đêm ông qua đời. Những thành viên của ủy ban tổ chức lễ quốc tang nhà yêu nước Phan Chu Trinh gồm nhiều nhân sĩ, trí thức. Toàn dân Sài Gòn khoảng 60 ngàn người, không phân biệt chính trị, đảng phái, tôn giáo tham dự, đưa linh cữu cụ Phan Chu Trinh đến nơi an nghỉ cuối cùng vào lúc 6 giờ sáng ngày 4 tháng 4 năm 1926 tại nghĩa trang của hội Gò Công tương tế. Và bất chấp sự ngăn cản của thực dân, phong trào làm lễ truy điệu Phan Châu Trinh ở khắp ba kỳ, là một sự kiện chính trị nổi bật lúc bấy giờ.

    Khu mộ của ông hiện ở quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh và được xếp hạng là Di tích lịch sử cấp quốc gia. Hiện nay, tên ông được dùng để đặt tên cho nhiều đường phố và trường học trong khắp nước Việt Nam.

    TÁC PHẨM

    Ðầu Pháp chính phủ thư (1906)

    Hợp quần doanh sinh thuyết quốc âm tự (1907)

    Tây Hồ thi tập (tập hợp thơ làm trong nhiều năm)

    Tuồng Trưng Nữ Vương (soạn chung với Huỳnh Thúc Kháng và Phan thúc Duyên năm 1910)

    Trung Kỳ dân biến tụng oan thủy mạt ký (1911)

    Santé thi tập (gồm hơn 200 bài thơ, soạn trong tù tại Pháp, 1915)

    Thư thất điều (thư vạch 7 tội của vua Khải Định, 1922)

    Giai nhân kỳ ngộ diễn ca (hồm hơn 7.000 câu thơ lục bát, soạn 1912-1913)

    Tỉnh quốc hồn ca I, II (phần I, làm khi ở Việt Nam (1907), phần II, làm khi sang Pháp (1922). Đây là thơ hiệu triệu, thức tỉnh đồng bào, tạo dân khí mạnh, đề cao dân quyền)

    Bức thư trả lời cho người học trò tên Ðông (1925)

    Đông Dương chính trị luận (1925)

    Ngoài ra, ông còn có các bài diễn thuyết về Đạo đức và luân lý Đông Tây, Quân trị chủ nghĩa và dân trị chủ nghĩa, một số thơ (không nằm trong Tây Hồ thi tập) và câu đối chữ Hán ông làm từ 1902-1912...

    PHAN BỘI CHÂU

    Phan Bội Châu sinh ngày 26 tháng 12 năm 1867 tại làng Đan Nhiễm, xã Nam Hòa, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Cha ông là Phan Văn Phổ, mẹ là Nguyễn Thị Nhàn. Ông nổi tiếng thông minh từ bé, năm 6 tuổi học 3 ngày thuộc hết Tam Tự Kinh, 7 tuổi ông đã đọc hiểu sách Luận Ngữ, 13 tuổi ông thi đỗ đầu huyện.

    Thuở thiếu thời ông đã sớm có lòng yêu nước. Năm 17 tuổi, ông viết bài "Hịch Bình Tây Thu Bắc" đem dán ở cây đa đầu làng để hưởng ứng việc Bắc Kỳ khởi nghĩa kháng Pháp. Năm 19 tuổi (1885), ông cùng bạn là Trần Văn Lương lập đội “Sĩ tử Cần Vương” (hơn 60 người) chống Pháp, nhưng bị đối phương kéo tới khủng bố nên phải giải tán.

    Gia cảnh khó khăn, ông đi dạy học kiếm sống và học thi, nhưng thi suốt 10 năm không đỗ, lại can tội hoài hiệp văn tự (mang văn tự trong áo) nên bị kết án chung thân bất đắc ứng thí (suối đời không được dự thi).

    Năm 1896, Phan Bội Châu vào Huế dạy học, do mến tài ông nên các quan đã xin vua Thành Thái xóa án. Nhờ vậy, khoa thi hương năm Canh Tý (1900) ở trường Nghệ An và đậu Giải nguyên

    Trong vòng 5 năm sau khi đỗ Giải nguyên, Phan Bội Châu bôn ba khắp nước Việt Nam kết giao với các nhà yêu nước như Phan Chu Trinh[4], Huỳnh Thúc Kháng, Trần Quý Cáp, Nguyễn Thượng Hiền, Nguyễn Hàm (tức Tiểu La Nguyễn Thành), Đặng Nguyên Cẩn, Ngô Đức Kế, Đặng Thái Thân, Hồ Sĩ Kiện, Lê Huân, Nguyễn Quyền, Võ Hoành, Lê Đại,...

    Năm 1904, ông cùng Nguyễn Hàm và khoảng 20 đồng chí khác thành lập Duy Tân hộiQuảng Nam để đánh đuổi Pháp, chọn Kỳ Ngoại hầu Cường Để - một người thuộc dòng dõi nhà Nguyễn - làm hội chủ.

    Năm 1905, ông cùng Đặng Tử KínhTăng Bạt Hổ sang Trung Quốc rồi sang Nhật Bản, để cầu viện Nhật giúp Duy Tân hội đánh đuổi Pháp. Tại Nhật, ông gặp Lương Khải Siêu, một nhà cách mạng người Trung Quốc, và được khuyên là nên dùng thơ văn (nghe lời Phan Bội Châu viết Việt Nam vong quốc sử) để thức tỉnh lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam. Lại nghe hai nhân vật quan trọng của Đảng Tiến Bộ đang cầm quyền ở Nhật Bản, là Bá tước Ôi Trọng Tín (Okuma Shigenobu) và Thủ tướng Khuyển Dưỡng Nghị (Inukai Tsuyoshi) khuyên là nên cổ động thanh niên ra nước ngoài học tập để sau này về giúp nước.

    Tháng 6 năm 1905, Phan Bội Châu cùng Đặng Tử Kính mang theo một số sách Việt Nam vong quốc sử về nước. Tháng 8 năm 1905 tại Hà Tĩnh, ông và các đồng chí nồng cốt trong Duy Tân hội bàn bạc rồi đưa ra kế hoạch hành động đó là:

    Nhanh chóng đưa Kỳ Ngoại hầu Cường Để ra nước ngoài.

    Lập các hội nông, hội buôn, hội học để tập hợp quần chúng và để có tài chánh cho hội.

    Chọn một số thanh niên thông minh hiếu học, chịu được gian khổ, đưa đi học ở nước ngoài[5].

    Phát động phong trào Đông Du

    Bài chính: Phong trào Đông Du

    Trong ba nhiệm vụ trên, thì nhiệm vụ thứ ba hết sức quan trọng và bí mật, nên Duy Tân hội đã cử Phan Bội Châu và Nguyễn Hàm tự định liệu. Sau đó, phong trào Đông Du được hai ông phát động, được đông đảo người dân ở cả ba kỳ tham gia và ủng hộ, nhất là ở Nam Kỳ.

    Tháng 10 năm 1905, Phan Bội Châu trở lại Nhật Bản cùng với ba thanh niên, sau đó lại có thêm 45 người nữa. Năm 1906, Cường Để qua Nhật, được bố trí vào học trường Chấn Võ. Kể từ đó cho đến năm 1908, số học sinh sang Nhật Bản du học lên tới khoảng 200 người, sinh hoạt chung trong một tổ chức có quy củ gọi là Cống hiến hội...

    Tháng 3 năm 1908, phong trào "cự sưu khất thuế" (tức phong trào chống sưu thuế Trung Kỳ nổi lên rầm rộ ở Quảng Nam rồi nhanh chóng lan ra các tỉnh khác. Bị thực dân Pháp đưa quân đàn áp, nhiều hội viên trong phong trào Duy Tân và Duy Tân hội bị bắt, trong số đó có Nguyễn Hàm, một yếu nhân của hội[6].

    Mất mát này chưa kịp khắc phục, thì hai phái viên của hội là Hoàng Quang Thanh và Đặng Bỉnh Thành lại bị Pháp đón bắt được khi từ Nhật về Nam Kỳ nhận tiền quyên góp cho phong trào Đông Du. Tiếp theo nữa là Pháp và Nhật vừa ký với nhau một hiệp ước (tháng 9 năm 1908), theo đó chính phủ Nhật ra lệnh trục xuất các du học sinh người Việt ra khỏi đất Nhật. Tháng 3 năm 1909, Cường Để và Phan Bội Châu cũng bị trục xuất. Đến đây, phong trào Đông Du mà Phan Bội Châu và các thành viên khác đã dày công xây dựng hoàn toàn tan rã, kết thúc một hoạt động quan trọng của hội.

    Lúc này, ở nhiều nơi trong nước, mọi hoạt động quyên góp tài chính và chuẩn bị vũ trang bạo động của Duy Tân hội cũng bị thực dân cho quân đến đàn áp dữ dội. Những người sống sót sau các đợt khủng bố đều phải nằm im, hoặc vượt biên sang Trung Quốc, Xiêm La, Lào để mưu tính kế lâu dài.

    Cuối năm 1910, Phan Bội Châu chuyển một đại bộ phận hội viên (trong đó có khoảng 50 thanh niên) ở Quảng Đông về xây dựng căn cứ địa ở Bạn Thầm (Xiêm La). Tại đây, họ cùng nhau cày cấy, học tập và luyện tập võ nghệ để chuẩn bị cho một kế hoạch phục quốc sau này.

    Thượng tuần tháng 5 năm Nhâm Tý (tháng 6 năm 1912), trong cuộc “Đại hội nghị” tại từ đường nhà Lưu Vĩnh PhúcQuảng Đông (Trung Quốc), có đông đủ đại biểu khắp ba kỳ đã quyết định giải tán Duy Tân hội và thành lập Việt Nam Quang phục Hội, tức thay đổi tôn chỉ từ chủ nghĩa quân chủ sang chủ nghĩa dân chủ để đánh đuổi quân Pháp, khôi phục Việt Nam, thành lập nước Cộng hòa Dân quốc kiến lập Việt Nam [7], đáp ứng tình hình chuyển biến mới trên trường quốc tế.

    Hoạt động ở Trung Quốc

    Bài chính: Việt Nam Quang phục Hội

    Mặc dù thay đổi tôn chỉ, nhưng Phan Bội Châu vẫn duy trì Kỳ Ngoại hầu Cường Để trong vai trò chủ tịch chính phủ lâm thời Việt Nam Quang phục Hội, nhằm tranh thủ sự ủng hộ của nhân dân trong nước.

    Sau đó, Việt Nam Quang phục Hội cử một số hội viên về nước để trừ khử một vài viên chức Pháp và cộng sự đắc lực của họ, nhằm "đánh thức đồng bào", "kêu gọi hồn nước". Các cuộc bạo động bằng tạc đạn tuy xảy ra lẻ tẻ, nhưng vẫn khuấy động được dư luận trong và ngoài nước, làm nhà cầm quyền Pháp tăng cường khủng bố, khiến nhiều người bị bắt và bị giết. Bị kết tội chủ mưu, Phan Bội Châu và Cường Để bị thực dân Pháp cùng với Nam triều kết án tử hình vắng mặt

    Năm 1913, thực dân Pháp cử người đến Quảng Đông “mặc cả” với Tổng đốc Long Tế Quang yêu cầu bắt Phan Bội Châu và các yếu nhân của hội. Ngày 24 tháng 12 năm 1913, Phan Bội Châu bị bắt. Nhưng nhờ Nguyễn Thượng Hiền lúc bấy giờ đang ở Bắc Kinh vận động, nên Long Tế Quang không thể giao nộp ông cho Pháp, mà chỉ đưa giam vào nhà tù Quảng Đông, mãi đến tháng 2 năm 1917, ông mới được giải thoát[8].

    Ra tù, Phan Bội Châu lại tiếp tục hoạt động cách mạng. Năm 1922, phỏng theo Quốc dân Đảng của Tôn Trung Sơn, ông cải tổ Việt Nam Quang phục Hội thành Đảng Việt Nam Quốc dân. Được Nguyễn Ái Quốc (lúc này đang làm Ủy viên Đông phương bộ, phụ trách Cục phương Nam của Quốc tế cộng sản) góp ý, Phan Bội Châu định thay đổi đường lối theo hướng xã hội chủ nghĩa, nhưng chưa kịp cải tổ thì ông bị bắt cóc ngày 30 tháng 6 năm 1925[9]. Bị Pháp bắt và an trí

    Ngày 30 tháng 6 năm 1925, ông bị thực dân Pháp bắt cóc[10] tại Thượng Hải giải về nước xử án tù chung thân, mặc dù trước đó (1912) ông đã bị đối phương kết án vắng mặt [11]. Trước phong trào đấu tranh của nhân dân cả nước đòi thả Phan Bội Châu, và nhờ sự can thiệp của Toàn quyền Varenne, ông được về an trí tại Bến Ngự (Huế). Trong 15 năm cuối đời, ông (lúc bấy giờ được gọi là Ông già Bến Ngự) vẫn giữ trọn phẩm cách cao khiết, không ngừng tuyên truyền tinh thần yêu nước bằng văn thơ, nên rất được nhân dân yếu mến.

    Phan Bội Châu mất ngày 29 tháng 12 năm 1940 tại Huế. Hiện tên ông đã được đặt cho trường chuyên của tỉnh Nghệ An và một con phố lớn tại Hà Nội

    Tác phẩm cách mạng

    Việt Nam vong quốc sử

    Việt Nam Quốc sử khảo (1909)

    Ngục Trung Thư (1913) (loc) – Sài Gòn: NXB Tân Việt, 1950

    Lưu Cầu Huyết Lệ Tân Thư (19??)

    Việt Nam vong quốc sử (1905)

    Việt Nam Quốc sử bình diễn ca (1927)

    Cao Đẳng Quốc Dân Di Cảo (19??) (loc) – Huế: NXB Anh-Minh, 1957

    Chủng diêt dự ngôn(19??) (loc) – Hà Nội: NXB Khoa hoc xã hội, 1991

    Tân Việt Nam (19??) (loc) – Hà Nội: NXB Cục lưu trữ nhà nước, 1989

    Thiên Hồ Đế Hồ (19??) (loc) – Hà Nội: NXB Khoa học xã hội, 1978

    Khuyến quốc dân du học ca (19??)

    Hải ngoại huyết thư (1906)

    Dĩ cửu niên lai sở trì chủ nghĩa (19??)

    Hà thành liệt sĩ ca (19??)

    Truyện Lê Thái Tổ (19??)

    Tuồng Trưng nữ vương (19??)

    Gia huấn ca (19??)

    Giác quần thư (19??)

    Nam quốc dân tu tri (19??)

    Nữ quốc dân tu tri (19??)

    Truyện Chân tướng quân (1917)

    Truyện tái sinh sinh (19??)

    Truyện Phạm Hồng Thái (19??)

    Tác phẩm biên khảo, thi ca

    Kí niệm lục (19??)

    Vấn đề phụ nữ (19??)

    Luận lí vấn đáp (19??)

    Sào nam văn tập (19??)

    Hậu Trần dật sử (19??) (loc) – Hà Nội: NXB Văn hóa-thông tin, 1996

    Khổng Học Đăng (19??) (loc) – Houston, TX: NXB Xuân Thu, 1986

    Phan Bội Châu Niên Biểu (19??) (loc) – Sài Gòn: Nhóm nghiên-cứu Sử Địa, 1971

    Phan Bội Châu Toàn Tập (19??) (loc) – Huế: NXB Thuận hóa: Trung tâm văn hóa ngôn ngữ Đông Tây, 2001

    Trùng Quang Tâm Sử (19??) (loc) Hà Nội: NXB Văn học, 1971

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Văn Bình @ 18:29 27/07/2014
    Số lượt xem: 589
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    GÓC THƯ GIÃN

    Đề: Em hãy phân tích bài ca dao: "Trên đồng cạn, dưới đồng sâu. Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa". Đây là cảnh làm nông của một gia đình khá giả. Họ có ít nhất ba thửa ruộng. Một thửa ruộng do chồng cày, một thửa thì vợ đang cấy và một ruộng đang bừa. Họ có ít nhất hai con trâu. Một con đi cày, một con đi bừa. Đề: Tả chú thương binh. Gần nhà em có một chú thương binh, chú đã bị thương 2 lần. Một lần ở Buôn Mê Thuột và một lần ở đùi. Đề: Tả con lợn. Em thích nhất con lợn trong chuồng nhà em. Đầu nó to như cái gầu múc nước, mồm nó to bằng cái bò đong gạo, mình nó to bằng người bố em, chân nó to bằng khuỷu tay của anh em, đuôi nó dài như cái thước kẻ của em. Mỗi lần mẹ em cho nó ăn nó lại vẫy đuôi rối rít. Lúc nó ngủ trông nó thật đáng yêu. Đề: Tả cây hoa hướng dương. Hôm nay em đi học về nhặt được một hạt hướng dương. Em cho nó vào chậu, sau nó mọc một cây như chiếc đũa. Em chăm bón nó và nó nở một bông hoa như cái nắp ấm. Sau đó hoa rụng hết cánh, em lấy hạt vào rang ăn Đề: Tả cây bàng. Trước cửa nhà em có trồng một cây bàng. Mùa bàng chín rụng đầy sân. Mẹ em nhặt bán lấy tiền mua tivi và tủ lạnh. Đề: Đặt câu với vần iêu. Mẹ em thích tiêu tiền. Đề: Phân tích tác phẩm "Mảnh trăng cuối rừng". Nguyệt cởi quần áo bỏ trên bờ, nhảy ùm xuống nước, bơi tung tăng như một con cá vàng sang bờ bên kia. Đề: Tả chú bộ đội. Cạnh nhà em có một chú là bộ đội. Năm nay chú đã 20 tuổi đời. Chú luôn đeo súng ngắn bên mình, mỗi khi ngồi xuống, khẩu súng của chú lại chìa ra trông rất oai hùng. Đề: Đặt câu có từ "tập thể". Sáng nào em cũng tập thể dục. Đề: Tả cô giáo. Cô giáo em trạc ngoại tứ tuần. Người cô nhỏ nhắn khuôn mặt trái xoan, mỗi khi cô giảng bài bàn tay cô ngo ngoe thật mềm mại. Cô hay giảng bài về thời các cụ ngày xưa và mở đầu bao giờ cũng là "các cụ ngày xưa nói". Đề: Tả con lợn. Con lợn nhà em rất đẹp, có cái mũi to như cái ổ phích cắm điện Liên Xô. Đề: Em hãy giải thích câu tục ngữ "Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh". Câu tục ngữ nói lên sự dã man của bọn giặc cướp, khi đã tràn vào làng mạc, nhà cửa thì không cứ đàn ông, mà cả đàn bà, trẻ em chúng cũng đánh đập, hành hạ. Câu tục ngữ trên nhằm kêu gọi nhân dân đánh đuổi quân giặc xâm lược. Đề: Tả về cơn mưa rào. Chiều qua, trời đang nắng chang chang bỗng nhiên sân nhà em đổ cơn mưa rào. Tiếng mưa rơi bập bùng phập phồng nên bố em hát: "Trời mưa bong bóng phập phồng. Em đi lấy chồng để khổ cho anh". Đề: Tả về bác nông dân. Bên cạnh nhà em có một bác nông dân tên là Xuyến. Bác có làn da trắng như trứng gà bóc, mái tóc bác bóng mượt như dầu nhờn Castrol. Mỗi buổi sáng bác thường hay dắt trâu ra ngoài đồng, tiếng bước chân bác và chân trâu nghe rổn rảng. Đề: Tả cây chuối. Trước cửa nhà em có một cây chuối. Rễ của nó cắm sâu xuống lòng đất. Sáng nào em cũng vun đất cho cây, trưa em vun đất cho cây, chiều em cũng vun đất cho cây. Quả của nó sum suê, rụng cả xuống đất. Đề: Tả con bò. Giữa trưa hè nóng nực, em thấy con bò kéo xe trên phố, mồ hôi chảy ròng ròng. Em học tập con bò tính cần cù chăm chỉ. Đề: Tả cây bàng. Sân trường em có một cây bàng trồng đã 3 năm cao 3 mét, nặng 2 kg, tán xoè như một cái ô. Đề: Tả mái đình. Hôm nay cô giáo cho chúng em về làng quê chơi, đầu làng có cái mái đình cong cong, khi chúng em đến mái đình rung rinh chào đón chúng em. Đề: Tả về người mẹ. Mẹ em rất dễ thương, mắt mẹ em như hai hòn bi ve, mái tóc mẹ em đen nhánh, má mẹ em mũm mĩm. Đề: Tả con đường đến trường. Nhà em cách trường không xa, hàng ngày em đều đi trên con đường nhỏ ấy. Những ngày nắng thì không sao nhưng cứ đến mùa mưa thì nước ngập lên tận bẹn. Đề: Tả vườn rau muống. Nhà em có một vườn rau muống. Chiều chiều mẹ em lại bắc thang lên hái lá về nấu canh. Đề: Tả con gà. Con gà nhà em mới nở trông đến là xinh đẹp, cái đầu nó to như một nắm tay, còn mình nó to như hai nắm tay. Đề: Tả một thắng cảnh. Tuần trước, bố mẹ em cho em đi thăm rừng Cúc Phương. Rừng Cúc Phương toàn là hoa cúc phương. Đề: Tả con lợn. Nhà em có nuôi một con heo có bộ lông vàng óng, hai tai to như hai lá mít, hai mắt to như hai hạt điều, cái đầu to bằng trái dừa khô, và cái bụng to bằng chiếc thùng gánh nước... Đề: Tả về người bạn thân của em. Em có một người bạn rất thân tên là Trung Hiếu. Mắt bạn đen như hai hột na. Da bạn trắng như tuyết. Tóc bạn đen như gỗ mun. Môi bạn đỏ như son. Hàng ngày, em với bạn thường rủ nhau đi học. Đề: Em hãy phân tích câu tục ngữ "Uống nước nhớ nguồn" Câu tục ngữ uống nước nhớ nguồn cho ta thấy nước ta có nguồn nước rất dồi dào. Nước rất quan trọng trong đời sống chúng ta: cây cối cũng cần nước, ví dụ: đậu bắp, động vật cũng cần nước, ví dụ: trâu, bò, gà, vịt... Không có nước thì con người sẽ chết. Câu tục ngữ uống nước nhớ nguồn làm em liên tưởng đến câu tục ngữ "ăn quả nhớ kẻ trồng cây" nghĩa là ăn quả rồi phải nhớ giữ lại hạt để trồng cây mới. Đề: Tả con gà. Nhà em có nuôi một con gà rất to và đẹp, nó nặng chừng 10 kg, bụng to như cái chậu, mỏ nó như hai hạt trấu chắp lại.... Đề: Tả con voi. Chủ nhật tuần vừa rồi em được mẹ em cho đi chơi công viên, ở đó có rất nhiều con vật nhưng em thích nhất là con voi. Con voi có cái tai như cái chổi, cái mồm như cái máy tính laptop của mẹ em. Đề: Tả con gà trống. Mẹ đi chợ mua cho em một con gà trống con. Em rất thích. Sau mấy tháng chăm nom chú gà, bây giờ nhà em có thêm được 5 chú gà con. Đề: Hãy đặt câu có từ "đỡ đần". Vì em chăm học nên em đỡ đần. Đề: Tả cô giáo em. Cô giáo em cao 1m3, dáng người to ngang trông rất vừa vặn... Mỗi khi chúng em lên nộp bài, mắt cô sáng lên như 2 cái đèn pin. Đề: Tả về con vật mà em yêu thích. Nhà em nuôi một con mèo. Thân hình của nó to bằng cái chậu tắm còn đôi tai nó lại chỉ nhỏ bằng cái móng tay của em. Đề: Tả về gia đình em. Nhà em có 3 người, em thì đi học, mẹ em thì làm ruộng, còn bố em làm bộ đội ngoài đảo xa và bán điện thoại di động. Đề: Tả con gà trống (của một học sinh thành phố). Nhà em có một con gà trống. Trông nó rất đẹp. Toàn thân nó phủ một màu vàng. Nó chẳng biết gáy cũng chẳng biết làm gì. Miệng nó thường ngậm một bông hoa hồng. Mẹ em thường đặt nó trên bàn thờ để thắp hương cúng cụ. Đề: Đặt câu có từ Hán Việt. Cái thủ của bạn Hương rất to. Đề: Hãy tả về một người bạn thân của em. Em có cô bạn tên là Hương. Bạn có mái tóc đen nhánh. Đôi mắt to, cái bụng của bạn trắng hếu. Đề: Hãy tả một loại cây mà nhà em trồng? Nhà em có trồng một cây chuối. Đến mùa chuối ra quả. Cả buồng chuối dài 3 cm. Lúc quả chín mẹ em chia cho hàng xóm, ăn mấy ngày không hết. Đề: Tả về vật nuôi trong nhà em. Nhà em có một con mèo tam thể rất đẹp. Nó tên là Miu Miu. Lông nó óng mượt. Đôi mắt nó tròn to như 2 hòn bi. Mấy cái râu vểnh lên vểnh xuống. Từ ngày có Miu Miu, chuột chạy hết sang nhà hàng xóm. Em rất quý con mèo nhà em. Đề: Em hãy tả về bà của mình. Nhà em có nuôi một bà nội suốt ngày ngồi phẩy quạt nhưng ruồi không bay khỏi miệng, mồm luôn dạy cháu phải sạch nhưng bà lại lấy khăn lau bàn để lau ly uống nước. Đề: Tả con trâu. Quê em nhà nhà làm nông nghiệp nên gia đình ai cũng có một con trâu. Chú trâu nhà em rất khỏe mạnh và chăm chỉ. Ngày ngày chú theo bố em ra đồng để cày ruộng. Thân hình chú vạm vỡ, 2 chiếc ngà dương lên oai hùng. Chân chú rất to và đen hơn chân bố em. Đề: Tả con mèo. Nhà em có nuôi một chú mèo. Lông chú trắng mượt rất xinh xắn. Đầu chú to đúng bằng quả bóng nhựa 1.500 đồng mà mẹ mới mua cho em. Đề: Tả về anh chị em của em. Ông anh trai nhà em rất con trai và thông minh nữa, hẳn là vì anh có cái đầu to như trái dừa khô và đôi mắt đen huyền óng ả. Đề: Tả con gà. Nhà em có nuôi 1 con gà trống, chú ăn rất khỏe lớn rất nhanh càng lớn chú càng giống gà mái. Đề: Tả buổi đi chơi mà em tham gia. Chủ nhật vừa qua cả nhà em được tổ chức đi Vũng Tàu. Mọi người dậy từ rất sớm để tập hợp lên xe. Đi được một quãng đường mọi người trên xe đều ngủ chỉ trừ bác tài là còn thức vì bác đã uống thuốc chống ngủ. Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố). Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đề: Tả một buổi học. Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: "Hôm nay có ai đóng tiền không?" Đề: Tả em bé. Ở bên nhà em có một bé gái rất dễ thương, hai mắt em bé to tròn như hai hột lạc sống, cái mũi em to như cái trống. Đề: Tả con gà trống. Nhà em có con gà trống rất to, chân dài. Hôm qua nó bị thiến rồi nên nó không đạp mái được nữa. Đề: Tả một cái cây. Cái cây rất cao và to, tán lá xum xuê, thân cây mười người ôm không xuể. Cái cây cao 15 cen ti mét. Đề: Tả con lợn. Con lợn nhà em. Cái mỏ nó nhọn. Cái đuôi nó cong. Cái mào nó đỏ. Cái cựa nó sắc. Em rất yêu con lợn nhà em. Đề: Tả ông nội. Ông nội em đẹp lão lắm, hai mắt ông tròn xoe như hai hòn bi ve, râu ông dài và mượt như chùm hoa bắp ngô, lúc nào đi ông cũng chống gậy giống như hề Sác-lô. Đề: Tả bác công nhân. Tay bác toàn dầu mỡ, trán thì lấm tấm mồ hôi, tai bác như hai cái mộc nhĩ. Thỉnh thoảng bác hay ra bờ rào vườn rau nhà em đi vệ sinh. Đề: Tả cô giáo em. Cô giáo em mặt đỏ như mặt trời, chân đi xào xạc tựa mây bay. Đề: Tả buổi chào cờ đầu tuần. Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy, trường em lại tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên mắng mỏ một tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng mắng, cái cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại. Đề: Tả cây hoa hồng. Những bông hồng xinh xinh như những con cún con đậu trên cành. Đề: Tả cây bàng. Ở cạnh nhà em cách một quán phở có một cây bàng. Cây bàng đã sống trên 10 năm nên nó đã già và nó đã biến thành cây đa. Đề: Em hãy tả một con vật mà em yêu thích nhất. Nhà em có một con chim chích bông, nó nhỏ và xinh, lông nó màu vàng óng, em thấy nó không ngừng nhảy và mổ mồi. Em rất yêu con gà của ông em. Đề: Tả em bé. Gần nhà em có một em bé rất dễ thương, vì hay bị té nên đầu em bị móp. Đề: Đặt câu hỏi với vần: ôm, ốp. Mẹ em tát em đôm đốp. Đề: Đặt câu về phần gieo âm tiết. Có con trâu, bị ruồi bâu. Có con chim, bị vỡ tim. Đề: Tả một con vật mà em yêu nhất. Nhà em có nuôi một con gà trống rất đẹp, em rất yêu nó. Hằng ngày, em cho nó ăn. Chiều chiều, em dắt nó đi dạo mát 15 phút. Đề: Tả cái cặp đi học. Bố em mua cho em cái cặp rất to và đẹp, hàng ngày em đeo nó đến trường, cái cặp đựng được nhiều sách vở, nó to như cái bình thuốc sâu của mẹ vậy! Đề: Tả về ông bà nội. Khi em được sinh ra thì bố mẹ em đã làm ma cho ông bà nội em rồi. Đề: Tả về cô giáo mà em yêu quý. Cô giáo em rất đẹp. Cô có vầng trán cao thể hiện sự thông minh. Mái tóc cô dài thướt tha như dòng nước. Nhưng em thích nhất vẫn là cái răng nanh của cô, nó làm cho nụ cười của cô thêm phần quyến rũ. Cô còn hay đọc tập làm văn cho tụi em chép nữa. Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất. Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản. Đề: Tả anh bộ đội. Anh bộ đội cao khoảng 1,20 m, súng AK dài 1m rưỡi. ề: Tả ông nội. Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây? Đề: Tả một dụng cụ lao động. Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều công dụng, để hốt rác, và còn dùng để xúc cứt chó nữa. Đề: Miêu tả về bố. Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải. Đề: Em hãy miêu tả mùa Xuân. Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội. Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ. Đề: Tả cây chuối. Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh. Đề: Tả con gà. Nhà em có nuôi một con gà trống, mắt nó tròn như 2 hòn bi ve, đầu nó to như cái đũa cả, mào nó to và bị lệch giống như tai lợn vậy. Đề: Tả dòng sông. Gần nhà em có một con sông rất nên thơ. Sông uốn lượn như một khúc gỗ. Đề: Tả con lợn. Con lợn nhà em nuôi được 3 năm rồi nên trông nó phổng phao lắm. Đầu nó to bằng quả bóng. Thân nó to bằng cái phích nước sôi nhà em. Cái mũi thì trông như cái ổ cắm điện. Em rất yêu quý con lợn nhà em. Quả thật, lợn vừa là bạn vừa là thầy của em. Đề: Tả bà nội. Bà nội em rất già, da bà nhăn nheo, bà đã rụng hết răng. Món ăn vặt yêu thích nhất của bà là ngô rang. Đề: Tả cây hoa. Trước cửa nhà em có trồng một cây hoa hồng. Buổi sáng, hoa nở chào đón ánh nắng mặt trời. Buổi chiều, hoa cụp lại sau một ngày làm việc mệt nhọc. Đề: Tả một bạn học sinh giỏi ở lớp. Lớp em có một bạn tên là Mai, bạn học rất giỏi. Bạn có thân hình mảnh khảnh, da trắng như tuyết. Mũi bạn hơi hếch về phía trước để sẵn sàng đón những luồng gió nam lồng lộng thổi. Đi đâu, bạn cũng phải hơi cúi mình để tránh những giọt nước mưa rơi tọt vào trong bụng... Đề: Em hãy tả anh bộ đội. Ở gần nhà em có một anh bộ đội. Anh có nước da giống màu bộ bàn ghế nhà em, mái tóc nhọn hoắt cong như hình lưỡi liềm. Đề: Trong các tác phẩm em đã học và đọc thêm, em thích tác phẩm nào nhất ? Vì sao? Hãy chứng minh? Trong kho tàng văn học VN, ca dao dân ca rất giàu tình nghĩa.... Trong các tác phẩm đó em thích nhất là tác phẩm "Tắt đèn" của chị Dậu. Vì nó đã thể hiện tinh thần chống lại sự bóc lột phụ nữ của chế độ phong kiến. Chứng tỏ chị đã bán con và chó để thể hiện tinh thần kiên quyết đó... Đề: Tả bà em. Hình dáng của bà nội rất là thấp, được hai mét rưỡi, dáng đi rất chậm chạp, mắt thì lừ đừ ít thấy gì nữa. Tính tình bà rất là bực bội. Khi cười miệng bà em móm mém như miệng cái hố. Đề: Tả quang cảnh sân trường. Mới tờ mờ sáng đã nghe tiếng thầy dõng dạc hô: "Lượm rác nào". Đề: Trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa, nhân vật nghệ sĩ Phùng mỗi khi ngắm kĩ và nhìn lâu hơn tấm ảnh do mình chụp thường nhìn thấy những hình ảnh nào? Những hình ảnh đó nói lên điều gì? Tuy em chưa đọc bài văn Nhưng em xin đoán thế này đúng không Nhân vật nghệ sĩ là chồng Chắc ngắm ảnh vợ trong phòng ông ta Nhan đề “Chiếc thuyền ngoài xa” Chỗ người vợ đứng chắc là thuyền kia Có thể tàu đắm chia lìa Chồng thì sống sót vợ về cõi âm Người chồng nghệ sĩ âm thầm Ngồi ngắm ảnh vợ, tay cầm khăn lau Vừa than, vừa khóc, lòng đau Hiện lên hình ảnh yêu nhau thuở nào Hình ảnh hiện đến cao trào... Em xin ngừng kể không là em “die” Thầy cô vất vả chấm thi Xin thầy cô chấm nhẹ bài của em Viết vui cho thầy cô xem Câu này em bỏ, xin không chấm vào. 27. Đề: Tả anh bộ đội. Gần nhà em có một anh bộ đội, anh bơi rất giỏi, anh có thể bơi lập lờ trên mặt nước, trông xa cứ như người chết đuối. Đề: Tả con gà trống. Bà nội em có nuôi một con gà trống. Chú gà rất lực lưỡng như lực sĩ đấu vật. Bộ lông nhiều màu bóng mượt. Cái mào đỏ chót đầy kiêu hãnh. Chân chú gà đã có cựa rắn chắc và khỏe mạnh. Sáng sáng, chú trống dẫn đàn gà con đi tìm mồi. Đề: Em hãy điền dấu phẩy vào đúng chỗ "gia đình hai con vợ chồng hạnh phúc". Gia đình hai con vợ, chồng hạnh phúc. Đề: Tả về một người gương mẫu ở nơi em sinh sống. Làng em có một bác gương mẫu nhất làng, bác ấy là bác truởng thôn. Em nghe mẹ nói bác ấy ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng nhưng em thấy ngày nào bác ấy cũng vác loa để thông báo mọi việc cho xóm làng. Đề: Tả người bà mà em yêu quý. Bà em thường bịt trên đầu một chiếc khăn nhung, bên dưới chiếc khăn thò ra hai cái tai vừa to vừa dài.